Tuesday, 11/08/2020 - 17:10|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử của Trường TH số 1 Xuân Hòa

CÔ HỌC TRÒ TỘI NGHIỆP

          Là một người giáo viên chắc hẳn trong suốt quá trình giảng dạy, chủ nhiệm lớp của mình ai cũng sẽ có rất nhiều kỷ niệm khó quên, Những kỉ niệm đó, có thể theo chúng ta đi suốt cả cuộc đời. Với riêng tôi, là một giáo viên đã hơn 20 năm công tác, đã có biết bao kỷ niệm vui buồn, nhưng để lại sâu sắc nhất trong tôi cho đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ mãi kỉ niệm về cô học trò khuyết tật có cái tên rất đẹp đó là em Vân Anh trong lớp học do tôi chủ nhiệm. Câu chuyện tôi muốn kể hôm nay có tựa đề: “Cô bé tội nghiệp”.

          Ngày ấy cách đây đã 10 năm về trước, tôi được phân công giảng dạy lớp 1 và đây cũng là lần đầu tiên từ khi ra trường đến nay tôi được giảng dạy và chủ nhiệm lớp 1. Lớp tôi có 30 học sinh đều ở trên địa bàn của xã, trong đó có một em học sinh nữ nói năng khó khăn và thính giác cũng kém tên là Bàn Thị Vân Anh. Ngày khai giảng em được bà ngoại mình đưa đi học. Cũng như các bạn, em có khuôn mặt rất xinh xắn và dễ thương nhưng em có những khuyết tật bẩm sinh, vì điều kiện gia đình nên em không được học ở trường chuyên biệt vì thế em đã được hòa nhập học cùng với các bạn ở trong lớp. Vân Anh rất cá tính. Em hay quậy phá trong giờ học và hay trộm đồ dùng của bạn, đánh bạn. Rất nhiều lần phụ huynh lên phản ánh với giáo viên và nhà trường về những hành động gây gỗ của em. Qua tìm hiểu về lý lịch gia đình em, tôi không khỏi bất ngờ, gia cảnh rất buồn, bố mẹ li hôn. Mẹ đi làm thuê ở Trung Quốc, còn em sống với bà ngoại, kinh tế gia đình hết sức khó khăn. Điều đặc biệt do em khó khăn trong phát âm. Vì thế hàng ngày trong các tiết học ngoài việc giảng dạy cho tất cả các em trong lớp thì tôi luôn dành thời gian kèm cặp và trò chuyện bằng các kí hiệu với em.Trong giờ học mỗi khi em nhìn và chép được những bài em viết rất đẹp tôi thấy khuôn mặt em rất vui và cầm bài khoe với bạn. Các bạn trong lớp đã động viên em bằng những tràng pháo tay, những lúc đó tôi thấy em vô cùng vui sướng.

          Thấm thoắt đã 10 năm trôi qua hình ảnh về cô bé Vân Anh vẫn còn hiện hữu tâm trí tôi. Giờ đây em đã lớn khôn và xinh đẹp hơn, thỉnh thoảng tôi lại gặp em chở em gái mình đi học. Thấy tôi em gật đầu mỉm cười và xoắn xuýt như muốn trò chuyện với tôi điều gì đó. Lòng tôi lại ấm lên niềm vui khó tả, lại nhớ về những kỉ niệm dạy lớp 1 của 10 năm trước về cô bé tội nghiệp này. Tôi mong ước, nếu có phép mầu nhiệm nào đó có thể cho em được nói cười vui vẻ như những người bình thường khác thì cuộc đời này sẽ đẹp biết bao.

          Một hôm, sau giờ ra chơi, Tôi bước và lớp, bất ngờ em Tâm hốt hoảng kêu lên và thưa với giáo viên em bị mất tờ bạc 20 ngàn đồng. Tất cả mọi ánh mắt nghi ngờ đều đổ dồn về em Huyền Sương. Một số học sinh thưa với cô là bạn Huyền Sương lục cặp lấy tiền của bạn Tâm. Lúc đó, cô bé dơ hai tay và lắc đầu như muốn nói "Em không biết". Tôi bình tĩnh và bảo các em giữ trật tự và tiếp tục giờ học, còn em Tâm vẫn tiếp tục khóc vì đây là số tiền mẹ cho em mang đi nộp cho cô giáo để mua đồ dùng học tập mà em chưa kịp nộp.

Tôi lại gần Tâm, nhẹ nhàng bảo em đừng khóc và cô sẽ tìm ra số tiền đó cho em, giờ học sinh tập viết, tôi bước ra khỏi lớp một lúc và quay vào trên tay tôi cầm 20 ngàn tôi nói:

          - Này Tâm đây có phải là tiền của em không?

          - Dạ, thưa cô đúng rồi ạ.

Tôi nói tiếp:

          - Lúc nãy cô ra phía sau khu vực các bạn nữ hay chơi đánh chuyền và cô đã nhặt được 20 ngàn đồng ở gần mép cỏ đấy.

          - Lần sau em cần cẩn thận khỏi đánh rơi em nhé.

Tâm gật đầu và khuôn mặt em ánh lên niềm vui khi tìm lại được số tiền đã mất.

Còn Huyền Sương khi thấy tôi cư xử như thế khuôn mặt em đỏ bừng và xấu hổ em bèn lẳng lặng móc trong túi mình ra tờ bạc 20 ngàn và đứng dậy khỏi chỗ ngồi bước lên bục giảng em đưa lên trả lại tiền lại cho tôi nhìn mặt em như muốn thể hiện ăn năn hối lỗi. Tất cả các bạn trong lớp đều hết sức bất ngờ về hành động của em. Lúc này tôi mới xoa đầu em và nói.

          - Con đã dũng cảm biết nhận lỗi trước lớp. Cô khen con. Tôi giảng giải cho em hiểu và em nhớ lần sau đừng lấy những gì không phải là của mình em nhé. Em khẽ gật đầu, giờ học hôm đó kết thúc trong niềm vui. Kể từ hôm ấy em trở nên ngoan hẳn không còn đánh bạn và lấy trộm đồ dùng của bạn nữa và một số bạn trong lớp đã chủ động cùng chơi với em trong các giờ chơi. Trong giờ học mỗi khi em nhìn và chép được những bài em viết rất đẹp tôi thấy khuôn mặt em rất vui và cầm bài khoe với bạn. Các bạn trong lớp đã động viên em bằng những tràng pháo tay, những lúc đó tôi thấy em vô cùng vui sướng.

          Thấm thoắt đã 8 năm trôi qua hình ảnh về cô bé Huyền Sương vẫn còn hiện hữu tâm trí tôi. Giờ đây em đã lớn khôn và xinh đẹp hơn, thỉnh thoảng tôi lại gặp em chở em gái mình đi học. Thấy tôi em gật đầu mỉm cười và xoắn xuýt như muốn trò chuyện với tôi điều gì đó. Lòng tôi lại ấm lên niềm vui khó tả, lại nhớ về những kỉ niệm dạy lớp 1 của 8 năm trước về cô bé tội nghiệp này. Tôi mong ước, nếu có phép mầu nhiệm nào đó có thể cho em được nói cười vui vẻ như những người bình thường khác thì cuộc đời này sẽ đẹp biết bao.

          Qua câu chuyện tôi vừa kể, chúng ta thấy rằng Khi ta trao yêu thương sẽ nhận lại yêu thương; khi ta gieo thói quen tốt sẽ gặt được những nhân cách tốt. Vì vậy hãy giáo dục đạo đức cho học sinh bằng các biện pháp giáo dục tích cực. Đặc biệt trong công tác chủ nhiệm lớp là một công việc quả là khó khăn vất vả với giáo viên tiểu học. Nhưng nếu chúng ta biết sử dụng biện pháp giáo dục phù hợp, thấu hiểu học sinh với tấm lòng yêu nghề, mến trẻ. Tôi tin tưởng rằng chúng ta sẽ thành công trong công tác chủ nhiệm.

    Nguyễn Huyền

Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 1
Hôm qua : 5
Tháng 08 : 36
Năm 2020 : 3.221